nguyên tắc xử trí và các biện pháp phòng tránh dị ứng thuốc

Enter your keyword

Nguyên tắc xử trí và các biện pháp phòng tránh dị ứng thuốc
5 (100%) 1 vote

1. Nguyên tắc xử trí

  • . Loại bỏ ngay thuốc gây dị ứng nếu đang dùng.
  • . Xử trí các triệu chứng tuỳ trường hợp: thuốc trợ tim- mạch, hô hấp, chống dị ứng, giảm miễn dịch… như đã nêu trên tuỳ trường hợp.
  • . Tăng cường chức năng gan thận bằng cách truyền dịch hoặc các thuốc phù hợp.
  • . Chống bội nhiễm nếu có (phải lưu ý chọn nhóm kháng sinh an toàn, ít gây dị ứng).
  • . Nâng đỡ sức khoẻ cho bệnh nhân (cung cấp dinh dưỡng, bảo đảm thân nhiệt, vệ sinh cá nhân…).

2. Những việc cần làm để xử trí sốc phản vệ

2.1. Phục hồi ngay các chức năng sống

Giám sát chức năng sống (nếu có thể phải làm liên tục trong suốt quá trình điều trị). Bệnh nhân được để ở tư thế nằm, đầu thấp và kê cao chân.

Hô hấp: Báo đảm thông khí đường hô hấp bằng cách mở thông khí quản hoặc hô hấp nhân tạo, cho thở oxy tuỳ tình trạng bệnh. Nếu bị co thắt khí quản, dùng aminophylin .

Hồi sức tim mạch: adrenalin là thuốc chủ lực. Thường dùng tiêm dưới da hoặc tiêm bắp dung dịch 1: 1000 0,3-0,5 ml cho người lớn và 0,01 ml/kg cho trẻ em. Nếu dùng đường tĩnh mạch thì dùng dung dịch 1/10.000. Nếu người bệnh đang dùng thuốc chẹn beta, thì thay adrenalin bằng salbutamol hoặc isoprenalin (kích thích các thụ thể beta-1 và beta-2). Nếu tụt huyết áp, noradrenalin được truyền tĩnh mạch để duy trì huyết áp; sau đó có thể truyền tĩnh mạch dopamin đế tăng cường hoạt động của tim. Truyền dịch NaCl 0,9%, Ringer lactat hoặc dung dịch keo như albumin 5%, hetastarch 4%… cũng rất quan trọng.

2.2. Ngăn cản sự thâm nhập tiếp tục của kháng nguyên vào cơ thể

Kháng nguyên ở đây là thuốc gây phản ứng. Phản ứng phản vệ có thể gặp với mọi đường đưa thuốc nhưng đường tiêm thường nguy hiểm hơn. Nếu thuốc dùng đường tiêm thì phải làm chậm sự thâm nhập của thuốc vào máu bằng cách đặt garo gần chỗ tiêm (nới lỏng sau từng khoảng 10-15 phút) và sau đó có thể tiêm adrenalin vào ngay vết tiêm của thuốc đã gây phản ứng nếu đường dùng trước đó là tiêm bắp hoặc dưới da (adrenalin dung dịch nước 1:1000, tiêm 0,15-0.25 ml cho người lớn và 0,005 ml/kg cho trẻ em, tiêm dưới da). Nếu là đường uống thì có thể rửa dạ dày hoặc dùng các chất hấp phụ (than hoạt ).

2.3. Ngăn chặn phản ứng quá mẫn muộn bằng corticoid

Hydrocorlison sodium succinat 100 mg tiêm tĩnh mạch trực tiếp, sau đó cứ 2 – 4 giờ một lần tiếp tục tiêm tĩnh mạch 100 mg pha trong NaCl 0,9%.

Sốc phản vệ là phản ứng dị ứng thuốc nghiêm trọng nhất, dễ dẫn đến tử vong, do đó xử trí sốc phản vệ cần phải được coi là một quy trình bắt buộc thành thục ở mọi cơ sở điều trị. Xử trí sốc phản vệ ngoài adrenalin còn cần rất nhiều thuốc khác.

Phần thiếu sót hay gặp khi xử trí sốc phán vệ là bỏ qua quá trình ngăn cản sự xâm nhập của thuốc vào máu, do đó sau khi xử trí thành công thì thuốc lại tiếp tục vào máu gây phản ứng. Do đó việc nắm vững các bước tiến hành sẽ giúp cho việc điều trị thành công hơn.

3. Các biện pháp phòng tránh dị ứng thuốc

3.1. Tuyên truyền sử dụng thuốc hợp lý an toàn cho người dân

  • Không tự ý dùng thuốc.
  • Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.
  • Khi có dấu hiệu bất thường trong khi dùng thuốc, phải hỏi ý kiến của bác sĩ hoặc dược sĩ.
  • Dùng thuốc đúng chỉ định, đúng liều.

3.2. Phía người kê đơn

  • Nắm vững tiền sử dị ứng, đặc biệt là dị ứng thuốc ở người bệnh.
  • Hạn chế kết hợp nhiều thuốc.
  • Nắm vững quy trình xử trí khi gặp dị ứng thuốc và sốc phản vệ.

3.3. Với dược sĩ lâm sàng

  • Thông báo đầy đủ về thông tin liên quan đến ADR của thuốc.
  • Cung cấp thuốc bảo đảm chất lượng.
  • Hướng dẫn người bệnh cách dùng và các dấu hiệu nhận biết dị ứng thuốc.

Dị ứng thuốc là một loại phản ứng bất lợi của thuốc, do đó các nguyên nhân gây dị ứng thuốc, các yếu tố ảnh hưởng đến sự phát sinh dị ứng thuốc và các biện pháp hạn chế dị ứng thuốc có thể tham khảo bài :Định nghĩa và phân loại dị ứng thuốc

4. Kết luận chung

Dị ứng thuốc là một phản ứng xẩy ra bất ngờ, khó dự đoán trước, kể cả khi dùng thuốc đúng. Tuy nhiên, việc nắm vững các kiến thức về thuốc (ADR, liều lượng, cách dùng, lương tác thuốc…) và về người bệnh (cơ địa dị ứng, tiền sử dùng thuốc, khả năng chấp hành y lệnh…) sẽ góp phần quan trọng vào việc hạn chế tai biến này.

Theo dõi sát việc dùng thuốc trong bệnh viện để nắm vững các trường hợp gặp dị ứng thuốc sẽ giúp cho dược sĩ lâm sàng loại bỏ kịp thời các lô thuốc có nhiều nguy cơ và thông báo cho toàn bệnh viện để các bác sĩ điều trị rút kinh nghiệm.

Báo cáo về trung tâm ADR các trường hợp dị ứng thuốc cũng là việc phải làm không chỉ của bác sĩ mà cả dược sĩ lâm sàng.

Nếu phối hợp tốt giữa 3 phía: bác sĩ, dược sĩ lâm sàng và người bệnh thì sẽ giảm được tỷ lệ cũng như mức độ nghiêm trọng của các phản ứng do dị ứng thuốc gây ra.

copy ghi nguồn: https://nhathuocngocanh.com/

link bài viết :https://nhathuocngocanh.com/nguyen-tac-xu-tri-va-cac-bien-phap-phong-tranh-di-ung-thuoc/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *