Enter your keyword

Đạo làm thuốc khó
5 (100%) 1 vote

“Các bậc danh y đời xưa dùng thuốc chữa bệnh, trước như lập ngôn thường hay mắc cái bệnh ‘thiên chấp”, nghĩa là chủ trương một đường hướng riêng… như La Hà Gian chuyên về khổ hàn, Lý Đông Viên chuyên về ôn bổ, Chu Đan Khê chuyên về tư âm…v.v.

Các vị đó tuy đều có sở trường, đều có công bổ sung thêm lý luận cho nền Đông Y, nhưng vì đã có “sở thiên” nên trước khi lập ngôn không khỏi thể hiện ra thái độ chê bai công kích lẫn nhau, khiến người đời sau nếu chỉ được đọc có một bộ thì tin ngay bộ đó là hoàn toán đúng, rồi cũng cứ tuân theo cái “sở thiên” của bộ đó mà hành nghề, mà “cứu nhân độ thế”! Về vấn đề này ở Trung Quốc tuy cũng có mắc, nhưng sách vở có nhiều, sự lưu hành dễ dãi, nên người có chí muốn tham khảo cũng dễ dàng.

đạo làm thuốc

Sống thiền hành thiện – Đạo làm thuốc khó

Còn như ở nước ta, về ngành y dược, tuy cũng đã có giao lưu với Trung Quốc từ lâu, nhưng về thực tế các y thư cũng không lưu truyền sang được mấy. Có chăng chỉ các nhà đại gia thế phiệt, được đảm nhiệm chức vụ ngự y phục vụ cho vua chúa và gia đình vua chúa thì mới có đầy đủ, nhưng họ chỉ giữ làm gia bảo để chức vụ của họ được bền lâu mãi mãi… còn đem mà lưu truyền ra ngoài dân gian rất hiếm. Do đó các nhà lang ở nước ta thời trước, phần nhiều chỉ được đọc có mấy bộ như: Y học, Cẩm nang, Cảnh nhạc, Thọ Thế, Vạn bệnh v.v….

Vì thế nên kiến thức về chuyên môn cũng không khỏi có hạn và có “sở thiên”. Từ Linh Thai có câu: “Bất bác cực quần thư bất năng vi y” ( Không xem rộng hết mọi sách, không thể làm nghề y). Lời nói tuy có vẻ tự phụ, nhưng xét cho kỹ thì thật rất đúng”.

Nguồn bài viết:

Trích Tử Siêu y Thoại

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *